Khi câu chuyện về tình yêu được kể bằng chất liệu

DADA.ww x DNNLY | PRESS PROJECT

Giữa ánh sáng buổi sớm và tiếng lá xào xạc của công viên Lê Văn Tám, người con gái mang trên mình tà áo dài hồng nhung của DADA. Ánh sáng lướt qua từng nếp gấp, phản chiếu những gì mềm mại và thật nhất của ký ức.

“Đừng ngại nói lời yêu” – không phải một lời kêu gọi, mà là một khoảng dừng để cảm nhận: khi tình yêu không cần được giữ lại bằng ngôn từ, mà chỉ bằng chất liệu.

Dada suggest

1.500.000 

“Vì những gì được yêu, không bao giờ thực sự mất đi — chỉ thay hình để tồn tại tiếp.”

Chất liệu như một ký ức

Mỗi thiết kế của DADA không kết thúc ở hình dáng, mà mở ra trong cảm giác.

Lụa, nhung, ánh sáng, đường may — tất cả trở thành phương tiện kể chuyện.

Cũng như tình yêu, nó không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở điều còn vương lại sau khi thời gian đi qua.

Trong từng lớp vải có độ rung của tay người, trong từng nếp gấp là khoảng lặng của ký ức – một thứ cảm xúc không biên giới, không cần định nghĩa.

Giữ lại hay buông đi?

Với DADA, tôn vinh văn hoá không có nghĩa là đóng khung nó.

Văn hoá, cũng như cảm xúc, chỉ thật sự sống khi nó được chuyển động — trôi qua bàn tay, qua ánh sáng, qua nhịp thời gian.

Một chiếc áo dài, trong cách hiểu của DADA, không phải là di sản để gìn giữ, mà là một thực thể đang sống — nơi truyền thống và hiện tại lặng lẽ giao thoa, để điều xưa cũ có thể được tái sinh theo cách mới.

“Chúng tôi không muốn lưu giữ, chúng chúng tôi muốn tiếp diễn,”
DA nói.

Tình yêu, tái hiện

“Đừng ngại nói lời yêu” là một dự án nằm giữa fashion và memory – giữa thiết kế và cảm xúc.

DADA không tái hiện áo dài như một biểu tượng cố định, mà như một dòng chảy: luôn dịch chuyển, luôn biến hoá cùng người mặc.

Bởi với DADA, tình yêu và văn hoá đều chỉ thật sự sống khi được chạm, được mặc, được cảm – không khi nào giống nhau hai lần.

DADAISM: “Đừng Ngại Nói Lời Yêu”

A dialogue between memory, material, and the ever-moving form of love.